Suốt quãng ngày bên nhau, Miên đã không bao giờ nói
với anh về thứ linh cảm dâng lên trong cô như từng đợt sóng. Linh cảm rằng
người đàn ông này sẽ làm mình đau, sẽ thương yêu mà lỡ dở. Đấy là lý do vì sao
anh luôn thấy Miên buồn. Buồn như một mặc định. Ánh mắt như hút gió. Nụ cười
như mưa rớt, nhất là khi đôi bàn tay bé nhỏ mỏng manh, run rẩy trong bàn tay
anh ấm áp. Miên đếm từng ngày được ở bên nhau. Đặt tên cho từng kỉ niệm và vỗ
về nỗi hoang mang cứ lấn lướt trong lòng. Đã có lần Miên hỏi anh:
-Chuyện chúng mình rồi sẽ đi đến đâu?
Anh đã không trả lời. Giống như cách anh luôn im lặng
trước những thổn thức trong Miên. Anh bao bọc, che chở cho Miên như một người
tình nhưng anh chưa bao giờ nói yêu cô. Anh chu toàn mọi việc của hôm nay nhưng
anh chưa bao giờ nói về một ngày mai gần nhất. Anh cho Miên cái cảm giác bình
yên ở phút giây này nhưng bất ổn là mãi mãi. Giá như có ai đó giúp Miên gọi
được tên thứ tình cảm này, thì chắc Miên sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Miên đem
câu chuyện của mình hỏi chị. Chị vừa cười vừa phơi tất cả vết thương của chị
cho Miên thấy như muốn hỏi “Em sợ không?”. Miên lắc đầu rồi quay đi. Anh có khi
nào để lại những vết thương như thế…
*
* *
Anh hỏi sao đến bây giờ Miên mới biết yêu? Câu hỏi này
thuộc về số phận. Số phận bắt ta chờ đợi rất lâu chỉ để gặp một người, mà sự
gặp gỡ ấy đôi khi không mang tên hạnh phúc. Ta vẫn phải đón nhận như một món
quà mà cuộc sống ban tặng để tìm thấy những trải nghiệm. Anh có lẽ là người
hiểu điều đó hơn Miên. Sao còn hỏi? Chẳng phải số phận đang bắt anh chờ đợi
trong nuối tiếc hình bóng một người con gái. Miên đọc được điều đó trong ánh
mắt của anh mỗi khi nhìn mưa giăng giăng ngoài phố nhỏ. Anh từng bảo “cô ấy có
đôi vai rất gầy”. Tim Miên cũng rất gầy, anh có thấy?
Chiều nay lúc qua shop đồ lưu niệm cùng nhỏ bạn. Miên
định mua một cặp móc chìa khóa đôi, một bộ đồ đôi hình hai nửa trái tim ghép
lại. Nhưng nghĩ thế nào lại thôi vì Miên sợ nhỡ đâu đến một lúc nào đó thứ gì
rồi cũng chỉ còn một nửa. Những chênh vênh, chống chếnh ấy Miên biết lấy gì bù
đắp? Miên thích cảm giác một mình bước thật chậm lên cầu thang khu tập thể xanh
rêu, đến tầng năm thì rẽ trái, lướt qua cánh cửa thứ ba, nơi có một đứa trẻ
luôn đứng trong cửa sắt nhìn ra ngoài vời vợi. Sau đó thì đến phòng anh. Bao
giờ Miên cũng đứng yên lặng khá lâu, nghe tiếng anh ho khục khặc trong phòng,
tiếng ly chén va vào nhau leng keng, tiếng xào nấu thức ăn rộn ràng cả một niềm
mong ước. Giá mà những âm thanh ấy mãi mãi thuộc về thế giới riêng Miên, để vun
vén cho thứ hạnh phúc từng mang tên “số phận”. Miên lặng nghe như muốn gói
ghém, giấu kĩ vào một ngăn nhỏ trong tim. Bởi cô biết rằng ngay khi mở toang
cánh cửa kia ra sẽ là anh hiển hiện với hai thế giới, hiện hữu mà xa xôi quá
đỗi, giống như trò chơi bắt bóng…
Lần đầu tiên đến nhà anh, Miên tìm quanh quẩn mọi ngõ
ngách xem có còn vướng víu gì hình bóng của người con gái cũ hay không? Dĩ
nhiên là Miên đã tìm thấy quá nhiều thứ mà cô không muốn thấy. Anh không muốn
che đậy, mọi thứ cứ bầy ra trước mắt Miên. Rằng thế giới của anh vốn vậy, Miên muốn
bước vào thì hãy tôn trọng trật tự vốn có của nó, đừng tự ý xếp đặt mà có muốn
xếp đặt chắc gì đã được. Căn phòng như tố cáo cô đang xâm chiếm thế giới của
một người khác- người vô hình đã chếm lĩnh nơi này bằng kí ức nằm thẳm sâu
trong trái tim anh.
Sau này mỗi khi đến phòng anh, Miên bắt đầu dè dặt tìm
kiếm mọi nơi chỉ mong có một chút hình ảnh của mình nằm đâu đó nơi đây. Nhưng
Miên chẳng tìm thấy gì ngoài khoảng trống ngày càng lớn trong tim. Thế giới của
anh vẫn vậy, không có gì thay đổi. Hoa vẫn nở, cây vẫn tươi xanh và những khung
ảnh chưa bao giờ phủ bụi. Trên kệ đựng giày dép của anh có một đôi giày đỏ, cỡ
giày rất vừa với chân Miên, đã mấy lần Miên lén ướm chân mà tiếc nuối. Giày đẹp
sao không dành cho Miên? Thế mới biết đâu phải cứ cái gì vừa vặn với mình là
dành cho mình. Hãy quên ngay cái ý nghĩ chiếm hữu ấy đi. Nhưng làm sao mà bảo
bản thân đứng trước một người mình yêu để nói rằng “chúng ta sẽ kết thúc ở
đây”? Miên thực sự không làm được.
Càng ngày anh càng trở lên ít nói. Hình ảnh gắn với
anh là những giờ ngồi cặm cụi làm việc bên máy vi tính. Kể cả vào những ngày
cuối tuần Miên ghé thăm, anh bắt đầu bỏ
mặc Miên ngồi giữa một thế giới chẳng có gì là gần gũi. Miên thường ngồi bó gối
trên giường, lưng tựa vào tường và chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, tai lắng nghe
tiếng bàn phím kêu rời rạc. Vào mùa đông, Miên cứ ngồi lặng yên như bất động.
Cô rất ngại đổi tư thế vì sợ những hơi ấm sẽ rời xa cơ thể mình, vì sợ cái lạnh
lẽo của những cơn gió luồn vào từng kẽ tay, chân tóc. Đã có lúc Miên nghĩ rất
có thể cô sẽ bị đóng băng rồi bốc hơi biến mất. Anh sẽ vẫn ngồi quay lưng lại
phía Miên mà không cảm thấy cái luồng khí lạnh đang dần tan biến phía sau mình.
Biết đâu khi anh quay lại thì Miên chỉ còn lại một giọt nước nhỏ ở chỗ cô ngồi.
Cái giả thiết ấy dĩ nhiên anh chẳng hề bận tâm. Anh hướng ánh nhìn xuống đường
phía cổng vào khu chung cư. Như là đang chờ đợi…
Miên nghe thấy tiếng đàn hát của ông già ăn xin ngồi
dưới gốc bàng cổng chợ. Bây giờ tiếng hát đã ngưng, chỉ còn tiếng đàn nhị cứa
vào gió thành từng đoạn nhỏ nghe nỉ non ai oán. Mỗi vết cứa Miên lại thấy tim
mình nhói lên, gió lại luồn qua từng kẽ tay, chân tóc. Không còn nghe thấy
tiếng bàn phím lộc cộc, Miên chỉ thấy hơi lạnh bốc lên ngùn ngụt từ phía anh
ngồi. Hay là anh đã bốc hơi, trong tư
thế ấy? Miên vẫn không ngoảnh lại, chỉ cất tiếng hỏi:
-Anh đang làm gì vậy?
-Anh đang đọc một bài báo rất hay. Nó nói về sự cô
đơn. Rằng nỗi sợ hãi trong cô đơn rất gần với nỗi sợ hãi về sự chết.
-Vậy bài viết có nói con người ta có thể đột nhiên
biến mất chỉ vì sự hiện hữu của mình không được người khác biết đến hay không?
Anh không trả lời. Hoặc là tiếng anh nói bé quá lẫn
vào tiếng bát đĩa vỡ ở căn phòng kế bên. Tiếng loảng xoảng buông thõng vào
không trung rồi im bặt. Đứa trẻ phòng bên rất nghịch, nó thường bị nhốt trong
nhà vào buổi chiều. Khu tập thể cũ quá, những ô cửa sổ lại quá lớn nên các
phòng thường nghe thấy tiếng đổ vỡ của nhau. Miên có thể làm bạn với đứa trẻ
phòng bên, đứng bên ngoài và nói chuyện với nó qua cánh cửa sắt luôn khóa kín.
Miên nghĩ vậy nhưng vẫn ngồi bất động, tựa cằm vào hai đầu gối và nhìn một con
nhện đang cặm cụi giăng tơ bên cửa sổ…
* * *
Chị gái Miên không lấy chồng, rong ruổi với những
chuyến đi dài và những cuộc vui ngắn ngủi. Hình như chị đang cố muốn quên hẳn
cái cuộc tình sâu sắc dài bằng cả một phần đời mà cuối cùng vẫn kẻ ở người đi.
Đã có lần Miên hỏi:
-Chị không chờ người xưa nữa sao?
Chị cười bảo:
-Để làm gì? Để rồi cũng hóa đá vọng phu như mẹ ư? Hạnh
phúc là phù du, mấy ai nắm trong tay được cả đời đâu mà tiếc.
Chị đi công tác nửa năm, vác về cái bụng chửa lùm lùm,
miệng cười như hoa cúc dại. Không ai biết cha của đứa trẻ là ai, Miên cũng
không bao giờ hỏi chị. Chỉ thấy chị ít đi hẳn, đến lúc sinh con chắc là chị
thôi không còn trốn phố. Miên ngó chừng những vết thương lòng chị đã khô, hoặc
là chị quẳng nó vào mảnh sân kí ức lâu rồi mà không thèm nhặt lại. Chị như một
vạt nắng trong ngôi nhà quá nhiều tiếng thở dài. Thiên hạ nói ra nói vào chị bỏ
ngoài tai, mẹ cũng không nói gì. Hình như nắng cũng làm lòng mẹ ấm dần…
Nhà có ba người toàn là đàn bà. Còn một người nữa đáng
ra sẽ là trụ cột gia đình Miên, nhưng bố lại đi làm nóc nhà che mưa che nắng
cho người khác. Nhà Miên ở cuối phố, nhà bố ở đầu phố, chung nhau một cái siêu
thị nhỏ, một cái chợ lớn, một hiệu thuốc nhỏ và vài ba quán tạp hóa lề đường.
Thế nên thi thoảng người vẫn chạm mặt người. Chị ốm, Miên đi chợ mua đồ nấu
cháo cho chị thì gặp bố đi chợ mua đồ ăn sáng cho vợ bé con thơ. Cuối tuần Miên
đang xách kễ mễ đồ trong siêu thị va phải bố đang dắt thằng nhỏ vào quầy kem. Nửa đêm mẹ ốm, chị đi công tác
xa, trời mưa tầm tã Miên đội mưa đi mua thuốc cho mẹ nhìn thấy đèn nhà bố vẫn
sáng mà nước mắt chảy ròng ròng. Đã mấy lần Miên giục mẹ bán quách ngôi nhà rồi
chuyển đến một nơi thật xa nhưng mẹ không đi. Mẹ cứ sống ở đó cho gió thổi
ngang lòng tái tê suốt năm dài tháng rộng. Riêng chị thì chẳng bao giờ nhắc đến
bố. Thiên hạ có lỡ miệng hỏi bố chị đâu? Vui thì chị bảo chị sinh ra từ hòn đá
thì làm gì có bố, không vui thì chị cười bảo bố chết lâu rồi. Chỉ có Miên là
biết, hồi bố mới bỏ mấy mẹ con, hồi hai chị em còn nhỏ, tối nào chị cũng len
lén ra ban công đứng nhìn về đầu phố…
Lúc nhỏ Miên hay theo mẹ đi lễ, thường là ngồi thu lu
một góc ngước nhìn mẹ khấn vái, khóc lóc trong hương khói. Mẹ đi rất nhiều nơi,
xem rất nhiều thầy, đến đâu mẹ cũng làm lễ xin thần linh cho bố biết đường tìm
về với mấy mẹ con. Rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào mẹ, người thương hại, người
cười cợt. Có lần vì không chịu được những ánh mắt người dưng đó mà Miên bảo mẹ
thôi đừng đi cúng lễ nữa, đường có từ đầu phố đến cuối phố chứ xa xôi gì đâu mà
sợ bố lạc đường. Mẹ nghe Miên nói chỉ khóc, từ đấy mẹ thôi không còn đi nữa…
Mẹ bắt đầu hay khép cửa ngồi thiền trong phòng. Đêm
tối tĩnh lặng, mẹ ngồi trong căn phòng leo lét ánh nến. Miên cảm tưởng như mẹ
đang bay lên, buông bỏ mọi phiền não, không còn nhọc nhằn về thể xác, không
nghe thấy những chuyện bên ngoài. Miên ngửi thấy hương thơm trong căn phòng tỏa
ra qua khe cửa, mùi hương thanh lọc tâm hồn mẹ thanh tịnh. Trong phút chốc Miên
thấy như cái dáng ngồi kia chỉ còn là thể xác trần tục, mẹ đã bay theo mùi
hương về một miền tươi đẹp khác. Mỗi đêm, mẹ đều biến mất…
* * *
Người yêu cũ của anh mất vì một trận sụt lở đất ở Lào
Cai trong đợt đi công tác các tỉnh miền núi dài ngày. Hôm nhận được tin dữ ấy
anh vẫn ngồi im bên cửa sổ. Bình thản hay giông gió trong lòng anh thì Miên
không biết. Chỉ biết rằng khi Miên mở cửa bước vào thì thấy anh chỉ còn là một
chiếc bóng, hiện hữu đấy mà như ảo ảnh, hư vô. Miên lại ngồi bó gối trên
giường, mường tượng lại cảnh đứa trẻ nhà bên vừa cười với cô qua ô cửa sắt rồi
chậm chậm mất hút trong ngôi nhà toàn bóng tối. Bây giờ chỉ còn tiếng đàn nhị
mải miết khứa vào không trung vỡ vụn. Tiếng đàn của ông cụ ăn xin dưới chợ làm Miên nhớ chị vào những mùa mưa
xưa cũ. Chị cũng phơi những vết thương lòng bằng tiếng đàn sầu da diết. Giờ cây
đàn của chị bụi phủ đầy, chị cất nó vào một góc nhà kho và chẳng bận tâm đoái
hoài gì đến nó. Bởi chị đã có những tiếng lòng vui, hoa nở rực rỡ những bước
chân chị đi, mái hiên lòng chị giờ tràn ngập nắng.
Ở đây lạnh quá, cái lạnh khiến khớp xương Miên nhức
buốt. Miên muốn đứng dậy để bước về phía mái hiên của chị. Miên nghe thấy tiếng
cười chị lanh lảnh, đúng lúc Miên định đứng dậy thì tiếng cười ấy cũng mất hút
trên những bậc cầu thang vàng sắc nắng. Kì thực là Miên vẫn ngồi đây. Bất động.
Gió lạnh quá, Miên đã cố co quắp lấy cơ thể mình nhưng chẳng ăn nhằm gì so với
hơi lạnh đang ngùn ngụt bốc lên ở phía anh. Anh đang bốc hơi. Miên nghĩ lần này
thì chắc chắn. Miên muốn ngoảnh lại phía anh, muốn gọi anh một tiếng. Muốn được
nghe tiếng bàn phím lạch cạch. Nhưng cơ thể Miên hình như đã đóng băng rồi.
Băng đóng đến chân, đến bụng, đến ngực và dần dần đóng đến tim. Tiếng đàn vừa
vút cao như tiếng roi ngựa quất vào dặm trường hun hút rồi bất chợt ngừng.
…Và khi anh quay lại thì chỗ Miên ngồi chỉ còn lại một
giọt nước.
Vũ Thị Huyền
Trang
